Có một quãng Thịnh gần như mất tất cả. Túi không còn tiền, đầu đầy nợ, đêm nào cũng tự hỏi mình có trụ nổi tới sáng. Ngày đó chẳng có nhà đầu tư nào, cũng không phép màu.
Chỉ có vài người anh em — gọi điện không phải để hỏi vay được gì, mà chỉ để nói: "Còn tao đây, mày không một mình đâu." Có người ghé ngang chỉ để mời một ly cà phê. Ly cà phê đó kéo Thịnh đứng dậy.
Hôm nay Thịnh đứng được trên đôi chân mình. Trang này ra đời không phải để xin — mà để giữ trọn thứ đã cứu Thịnh ngày đó: hai chữ nghĩa khí.